Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

TẠP ĐỀ HỘI Ý. < TRỜI TRỒNG>

Câu chuyện : TRỜI TRỒNG này được dân gian truyền khẩu ,nhưng không  
phải là chuyện cổ tích, ta có thể khẳng đình được điều nầy  qua  xuất  xứ có 
 tên địa danh là  Xã .THU THŨY Thị Trấn GÒ BỒI , Tỉnh BÌNH  ĐỊNH . 
và tất nhiên truyền khẩu nên không rỏ được thời gian ngoài sự  phỏng chừng 
thuộc thế kỷ ... còn  tùy theo suy luận của người đời có chấp nhận chuyện xãy 
ra có tính trung thực hay không.

- Có một gia đình góa phụ kia .Chồng mất sớm ,để lại  hai đứa con trai còn 
nhỏ dăm ba tuổi.Tuy cuộc sống có khó khăn nhưng góa phụ kia vẫn thủ tiết thờ 
chồng , siêng năng  làm lụng nghề nông từ  công việc đồng áng  hoặc mua gánh
 bán bưng ,mọi việc vất vả, cố gắng nuôi con cho đến ngày khôn lớn.

Và thời  gian thắm thoát... rồi  Bà cũng có dâu  có cháu .Người con trai đầu lòng 
đã lập gia đình sau một thời gian sống chung ,vợ chồng họ  cùng  xin phép bà cho
 ra ở riêng .Bà chấp thuận, có lẽ hơn ai hết bà hiểu và biết tánh tình  của con đâu 
mình .

Từ ngày vợ chồng người con trai ra ở riêng,cuộc sống của bà với người con trai út 
cũng vất vã hơn ,nhưng người con út và bà cũng khắc phục mọi khó khăn đùm 
 bọc nhau sống lây lất trong căn nhà tranh vách đất qua ngày đoạn tháng, cho đến 
vụ mùa nông thất thu bỡi thời tiết năm ấy không thuận lợi  mấy cho nghề nông.

Vào một  sáng nọ..Bà mẹ thức dậy  thật sớm quẩy đôi gánh trên vai bà thoăng 
thoắt nhắm hướng nhà  vợ chồng người con trai mà đi một mạch khoảng  5-
6 cây số.. Tới nhà ,tay gõ cửa miệng nói :-Vợ chồng hai ơi,  lâu lắm rồi ,nay mẹ mới
 qua  có chút chuyện cần gặp cả hai vợ chồng để danh chánh ngôn thuận trước khi mẹ 
muốn nhờ sự gúp đỡ của các con.

Nghe tiếng mẹ gọi , con trai của bà mở cửa bước ra,trên gương mặt mừng rỡ mời 
mẹ vào nhà mời ngồi uống nước vừa hỏi thăm sức khõe ,công việc, ngày mùa thu
 hoạch... sau một hồi tâm sự kể lể .Người con trai nói:-Tưởng chuyện gì quan trọng
 lắm nên mẹ ghé thăm  gặp hai vợ chồng để nói chuyện mượn thóc đấy hả,mẹ cứ yên
 tâm lại bồ lúa đó tùy mẹ muố mượn bao nhiêu cũng được, để đủ ăn giáp mùa thu 
hoạch,năm sau hay năm tới  trúng mùa thì tính sau.Hôm nay có chợ phiên nên vợ 
 con cũng đi chợ hồi gà gáy rồi,chừng nó về con nói lại được mà,mẹ đừng ngại .

Trên đường về nét mặt bà hân hoan chẳng chút gì mệt nhọc dù trên vai gánh nặng
 dường xa ,và  trong lòng bà cũng thoáng vẻ ân hận vì trước đây cứ nghĩ rằng con
 trai mình sợ vợ...bà miên man nghĩ về con trai ,cho đến lúc nghe tiếng ai như tiếng
 con đâu mình từ xa vọng đến tai mình chào hỏi :-mẹ hôm nay cũng đi chợ phiên
 hả mẹ.Bà chưa kịp trả lời thì con đâu lại hỏi tiếp :-mấy năm rồi vụ nông mẹ trúng
 mùa cho đến bây giờ mà vẫn còn lúa gánh ra chọ bán hả mẹ ?
:-Đâu có,lúa này mẹ mới mượn từ nhà vợ chồng bây dó chớ,Mẹ qua nhà hồi sớm
 bưng, tính để gặp cả vợ lẫn chồng rồi mới  mượn một ít về ăn giáp mùa thu hoạnh
 nầy mẹ với em sẽ hoàn lại ,không có con ở nhà,mẹ cũng ngại nhưng thằng hai thì cứ 
biểu lấy đì rồi về kẻo trưa nắng gánh gồng đường xa mệt nhọc tuổi già sức yếu .
Mẹ nghĩ trên đường về thể nào cũng gặp con thì trước hay sau gì cũng có nói với 
nhau cả vợ lẫn chồng thì được rồi. 

Mặt cô con dâu đã lộ vẻ sắc giận đổi màu từ hồng sang táí.Không nói thêm một lời 
 khi  nghe tự sự ,tai lùng bùng và không kềm chế được bởi chồng mình   qua quyền .
Chân vội bước xốc tới hai tay giựt lấy đôi gánh trên vai  mẹ chồng xuống rồi bưng 
một thúng lúa  đỗ từ trên đầu  mẹ chồng, thóc lúa văng tung tóe trên đường  .

Bỗng tiếng cô con dâu la thất thanh,Trời ơi cứu tôi với.Dưới đất một lổ hỗng  nơi cô 
 đứng đất bỗng trụt xuống và thân mình cô con dâu đã bị lấp nữa người,chống hai tay
 cố nhoi mình lên nhưng không nhúc nhích  được đã vậy miệng la nóng quá nóng quá ,
cứu tôi với tôi với...

Một số  người đi chợ trên đường về chạy lại hướng cô dâu nọ đang kêu cứu ,họ
 muốn lại gần để kéo tay cô lên, nhưng không được  ,đến một khoảng cách  nào đó thì 
sức nóng tỏa nhiệt lan rộng đến mức chẳng thể tiếp cận và  không thể  ứng cứu được.
 Mội người  chỉ đành nhìn cô dâu ấy cứ bị chôn dần xuống đất với tốc độ chậm .

Và đau khổ nhất là chồng của cô cũng có mặt sau khi hay tin dữ nầy,người chồng
 cũng đành tuyệt vọng khi nghe  vợ kêu cứu nóng quá mặc dù  không thấy lửa xung
 quanh,  vội lấy mấy cây sào tre nối lại để đưa nước uống cho vợ nhưng chưa đến tay 
thì sào tre đã cháy rồi ,và cứ thế khi mặt trời đứng bóng giữa trưa thì sự viêc xãy ra đã 
 kết thúc. Trên mặt dất  vẫn  thoàng liền bình thường như không có chuyện gì ..dù 
trước đó  vị trí nầy lòng đất đã chôn sống một con người. Một đứa con dâu bất hiếu.


                                                                   Ôn cố tri tân.
                                                               Những gì tôi nghe.      
                                                                          HH.                                                                                                                                                  
                                                       haothuathniennguyenhuuhao.
.